Nơi tích lũy kiến thức và kinh nghiệm chăm sóc khách hàng, đồng thời với những chia sẻ và trải nghiệm cuộc sống.
Quas molestias excepturi

Quas molestias excepturi

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Quas molestias excepturi
Impedit quo minus id

Impedit quo minus id

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Impedit quo minus id
Voluptates repudiandae kon

Voluptates repudiandae kon

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Voluptates repudiandae kon
Mauris euismod rhoncus tortor

Mauris euismod rhoncus tortor

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Mauris euismod rhoncus tortor

Saturday, November 24, 2012

Hôm nay, trong một khỏanh khắc nhỏ ngồi trong ngôi nhà rộng lớn đó, thấy mọi tiện nghi đều có đủ, mỗi phòng đều trang trí đủ chức năng của nó và phù hợp với mỗi người trong ngôi nhà. Nhưng ngôi nhà thì hoàn toàn trống vắng và không có ai cả. Có thể rằng người chủ nhà đó đã dọn đến một nơi khác cũng tốt đẹp như vậy hoặc đã qua nước ngòai sống - nơi mà khi một người nào đó đã chán quá cuộc sống của mình, muốn tìm một nơi sống tốt đẹp hơn và -------- mơ về nước Mỹ thì họ ra đi.

Nhưng dù cho có giả thiết nào đi chăng nữa, thì có 2 sự mâu thuẫn lớn:

Mâu thuẫn 1: Con người ta mơ ước về một cuộc sống giàu có và đủ đầy, có tất cả mọi thứ để cuộc sống của họ thoải mái và tự do tiêu tiền theo ý họ. Nhưng vô hình chung hầu hết rằng, khi họ đạt đến ước vọng đó, thì lúc đó xung quanh họ cũng không còn ai bên cạnh nữa, vậy thì tiền bạc và danh vọng, để làm gì?

Mâu thuẫn 2: Khi một người có một cuộc sống gia đình hạnh phúc thì họ lại chật vật với cuộc sống khó khăn của chính họ và họ lại mơ ước về một cuộc sống giàu có, cuộc sống đầy mâu thuẫn thế đấy. 

Nhưng người thành công là người có được cả 2 thứ đó. Tiền tài, danh vọng và cả hạnh phúc/ Vậy là con đường mình đi, điều mình luôn mong muốn hướng tới là đúng và mình cần phải gieo hạt để gặt hái được thành quả mà mình muốn đạt tới. 

Thời gian này mình có thay đổi nhiều nhưng chưa tới, còn phải phấn đấu và nỗ lực nhiều nữa. Cứ đi là sẽ tới, cứ tin là sẽ được và cứ gõ thì cửa chắc chắn sẽ mở :)


Được đăng bởi maythuytinh

Sunday, November 11, 2012

04/07/2011 Chính thức đi làm.

Ngày ấy lên, chỉ với cái laptop mượn của chị Nguyên, mình bắt đầu tập tành làm marketing online. Rồi bắt đầu làm chung cả chiến lược marketing cùng anh Tùng và Chiến....
Rồi sau đó lấn sân sang việc trông coi kênh phân phối, sale và quản lý nguồn hàng và các kênh phân phối của cty.
Nhiều, nhiều thứ để mình học tập, nhiều cú vấp và rất nhiều lần muốn bỏ cuộc, nhưng rồi vẫn cố bám trụ, và mỗi ngày thổn thức với công việc mình đã làm.

Như người ta nói, mốc quan trọng là khi nghỉ công việc chính thức đầu tiên mà mình đã từng làm. Cũng từ đây mình chính thức bước ra cuộc sống, bon chen và bươn chải. Và đây cũng là thời điểm diễn ra đối với mình. Thực sự mình rất băn khoăn và trăn trở, liệu đâu là điều thật sự cần đối với mình, mình có thể làm được mọi thứ, nhưng giờ đây mình sẽ tìm môi trường nào, vùng đất nào mới để mình bước tiếp.

Chạy xe ngoài đường, suy nghĩ nhiều và phân vân nhiều, cứ 2 luồng suy nghĩ tích cực và tiêu cực hiện ra trong đầu:

Tích cực: Đây là lúc mình bước ra khỏi môi trường an toàn của mình lâu nay, mình muốn nghỉ việc là từ hồi năm ngoái, rồi lần lựa mãi/ Và đây là thời điểm để mình kết thúc, để cuối năm tổng kết, nhìn lại và nói rằng, năm vừa qua tao định đổi chỗ làm, nhưng lại sợ, lại thôi. Nên đây là một kết thúc sớm muộn gì cũng sẽ đến, và mình phải đón nhận nó.

Tích cực: Khi cánh cửa này khép lại, sẽ có cánh cửa khác mở ra, và cứ tin đi, cứ đi đi và cứ nỗ lực bằng nhiều cách khác nhau đi, cơ hội mới sẽ đến với mình.

Tích cực: Mình tin vào bản thân mình, mình biết mình rất giỏi mà, tự tin lên chứ. Như nỗi sợ bơi bên hồ 2m, hít một hơi thật sâu, chần chừ, lần lựa hoài rồi mình cũng bơi, cũng tự mình bơi hết 3 vòng hồ 2m. Chính thức vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân mình. Nỗi sợ ngoài thưc tế cũng vậy thôi, có bự hơn bao nhiêu đâu, cứ dấn mình vào đi, kiểu gì mà không được chứ.

Tích cực: Mình có bố mẹ, có người yêu, có bạn bè nên cùng lắm thì mình chỉ mượn tiền thôi chứ ko thể chết đói được. Rồi mính sẽ lên sớm thôi, mình ko có gì mà phải sợ cả.

Tiêu cực: Thì chẳng qua sẽ là ở nhà 1 thời gian, thì chẳng qua là chưa có tiền để chi tiêu cho cuộc sống thôi, khỏan tiền thưởng cuối năm, tiền về tết, thì tổng cộng là từ giờ đến cuối năm mình cũng chỉ kiếm được khoảng cao nhất là 15tr nữa chứ mấy. Mà để có nhiêu đó, mình lại phải dằn vặt bản thân, phải chán nản mỗi khi làm việc trên cty và thấy các phần thưởng ko hề xứng đáng. Vậy thì thôi đi, mình giỏi hơn như vậy nhiều mà, tội gì lại phải làm chính mình tổn thương và vỡ vụn ra vậy. Vậy thì thôi đi, làm chi để rồi cứ phải đau hoài????????????? Thì rốt cục, những suy nghĩ này cũng là những suy nghĩ tích cực mà.

Vậy tốt hơn hết thì từ giờ đến cuối năm, đừng ôm ấp quá khứ, đừng hòai niệm, đừng trốn mình trong chăn hay giấc ngủ nữa mà đối diện thực tế với nó đi, làm những gì mà mình muốn làm trước nay nhưng chưa có thời gian đi:

Thưởng cho mình 1 món quà - Quyển sổ mới.
Đi du lịch biển - Về nhà Vy vào cuối tháng này.
Học tiếng Anh: Tự đặt lịch cho mình vào các buổi tối và nghiêm túc thực hiện nó.
Tập viết chữ đẹp.
Khám phá bản thân, hỏi xem đâu thực sự là điều mình muốn và review lại xem trong công việc, mình có những điểm mạnh gì và những khuyết điểm gì cần sửa.
Update lại bản CV mới nhất, tích cực gửi đi các công ty mà đúng với định hướng và tầm nhìn của mình.

Nhiêu đấy thôi, làm hết đi rồi hãy giành thời gian lo lắng nhé. Nên nhớ rằng, mình là một con người tuyệt vời.
Hô me rơ ạ.
Được đăng bởi maythuytinh

Saturday, November 3, 2012

Trong một khỏanh khắc nhỏ trong nhà tắm, mình soi khuôn mặt yêu quý của mình trong gương và bất chợt nhận ra, mình thật đáng yêu và dễ thương. Mình là một người tuyệt vời, không cần biết là trong mắt mọi người như thế nào, nhưng đối với mình, mình yêu quý bản thân mình nhất và khỏanh khắc đó, mình quyết định rằng, mình là người quyết định cuộc sống của chính mình. Chỉ có mình mới là người cho phép hay không cho phép mình làm gì thôi. Và mình chịu trách nhiệm cho những gì mình làm.

Mình tuyệt vời lắm bạn ạ. Nghe này, bạn có thấy con bé nào mà cả lớp thi đại học, chỉ có mình nó là đứa học hành đàng hoàng, là đứa duy nhất đậu đại học năm đầu tiên vào đại học. Mấy đứa khá khẩm khác thì phải tới năm thứ 2, thứ 3 mới đậu vào trường nó muốn hoặc đi học cao đẳng, trung cấp. Như vậy, đúng là tự hào đúng không nè?

Lên Sài Gòn, một mình chân ướt chân ráo vào Đại học. Chỉ có ngày đầu tiên là cậu chở lên nhập học, rồi tự qua nhà Thúy bên Bình Dương chơi, rồi tự đón xe buýt về luôn. Từ đó về sau đi học quân sự hay đi học trên trường, mình cũng tự đón xe buýt, tự đi  học và làm quen với cuộc sống mới. Ở nhà cậu, khó khăn trăm bề, chạy tới chạy lui, mệt mỏi với mỗi ngày ngồi 3 tiếng xe buýt, không học hành gì được, bèn tự đi kiếm nhà trọ, tự đóng tiền ở và tự dọn đồ lên. Còn nhớ có 1 lần cậu Toại chở cho ít đồ lên, nhưng lên rồi về ngay. Và từ đó, cuộc sống của mình chính thức tự lập và tự lo cho cuộc sống của mình.

Mình, 1 đứa tỉnh lẻ chân ướt chân ráo lên TP, chưa quen ai, chưa biết thế giới này như thế nào, vậy mà dám xung phong làm lớp trưởng, làm bí thư lớp, trong khi giọng của mình khó nghe gì đâu luôn ấy. Rồi mình có nguyên nhóm bạn hùng hậu, đi đâu cũng om xòm :), vui và cảm thấy hạnh phúc.

Kì 1 năm 1, đứa nào cũng rớt ít nhất là 2 môn, đứa nhiều tới 5 môn, trong khi học có 11 môn. Vậy mà mình qua hết, tóan cao cấp của mình cũng được tới 9 điểm, vậy là đáng nể lắm ấy chứ, môn đó có quá chừng đứa rớt :).

Rồi hè đi làm thêm, kiếm việc nguyên 1 ngày, cuốc bộ xung quanh hết quận 1 từ sở thú ra chợ bến Thành, hết vòng công viên 23/9 rồi qua đến Lý Tự Trọng, cuối cùng cũng kiếm được 1 chân phục vụ trong nhà hàng Hàn Quốc mà lúc xin việc, mình vẫn chẳng biết nó là cái động gì :). Làm được hè năm đó thìkiếm đủ tiền về thăm bố mẹ mùa hè và mua được chiếc địện thoại NOKIA 110i xinh xinh. (Nguyên năm 1 không hề xài điện thoại mới hay chứ).

Năm 2, vì đi học trễ nên mất quyền trong ban chấp hành đoàn, bước qua bên hội làm luôn, cũng giữ chức này nọ và cũng được nhiều bạn trong lớp biết đến, tuy không quá nổi bật. Năm 3, tự đăng ký học bổng của quỹ vượt khó, đi phỏng vấn và đạt được 2 năm liên tục học bổng của hội, thấy cũng tự hào đó chứ.

Rồi mình xin vào ở KTX, không được ở giường, trong suốt 1 năm trời mình nằm chiếu, đồ đạc thì phải gửi nơi này 1 chút, nơi kia một chút, ngủ dưới nền đất, bất tiện đủ điều, nhưng vì muốn tiết kiệm tiền, mình cũng ráng ở, tìm thấy cho mình niềm vui khi ở KTX với mấy đứa bạn. Rồi lặn lội, chạy chọt để có giấy gia đình khó khăn, giấy hoạt động lớp, đoàn hội. Rồi xin được cái dấu đỏ của đoàn khoa và ngày ngày túc trực phòng công tác chính trị sinh viên để kiếm chỗ ở. Đến nỗi cô trong phòng ớn mình luôn mà phải cấp cho mình một cái quyết định được ở KTX. Vậy là yên ổn chỗ ở cho đến hết 4 năm đại học với chiếc xe đạp mua được do đi làm thêm và chạy khắp nơi trong Sài Gòn mà không ngán điều gì.

Rồi tham gia vào MLC, kiếm được những người bạn rất là dễ thương, hoạt động và rèn luyện, song song đó là quá trình học, cố gắng đạt điểm cao và không rớt lại môn nào. Kết quả thì trong 4 năm mình chỉ rớt có 2 môn, thi lại đều được 8,5 và ra trường sớm hơn các bạn cùng trang lứa được 1 kỳ với kết quả học là 7,12. Vượt mục tiêu đề ra hồi năm 1 là 0,12 :).

Điểm mốc lớn nhất trong cuộc đời mình là khi mà mình quyết định tham gia học AYP (Awake Your Power), móa ơi, khóa học gì mà học có 3 ngày mà tốn tới hơn 5tr. Trong khi vào thời điểm đó, papa và mama mỗi tháng chỉ gửi cho mình có 1tr để tiêu xài. Và cũng chẳng bao giờ dám hé răng xin bố mẹ tiền để mua gì cho riêng bản thân mà nó có ích. Ngay cả máy vi tính - là tài sản quan trọng và cần thiết cho quá trình học, mình cũng không được mua mà nhờ sự thật thà và chăm chỉ cộng với thật lòng, mà chị trong phòng nhường lại cho mình cỗ máy khổng lồ của chị ấy (Thời đó đang xài loại màn hình nặng cả chục ký và ram là 5,12mb). Vậy mà mình quyết định đánh liều tham gia vào khóa học đó. Lúc đó còn 800k tiền mẹ mới gửi, mượn chị Duyên 500k và mượn quỹ lớp 1tr để đăng ký khóa học. Nửa còn lại thì trả góp, mỗi tháng trả 1tr.

Và khỏang thời gian đó, nhớ chính xác là hè năm 3, ngày 17/06/2010, mình tham gia khóa học AYP. Cháy hết mình trong cả một mùa hè, đi dạy thêm tuần 6 buổi, dày mặt đi ghi thông tin của các anh trên 22 tuổi để lấy 2k / thông tin, bán hàng cho hội chợ Vietbuild của Cozy Living.... Vậy mà hè đó, mình trả hết nợ AYP, trả hết 1tr tiền nợ quỹ lớp, hè không xin tiền papa mama và có tiền đóng luôn tiền học nghiệp vụ sư phạm 1,2tr. Mọi thứ cứ như thần kỳ, lúc đó mỗi ngày mình chạy hết mình. Vậy mà vẫn đọc sách mỗi ngày, vẫn tập thể dục mỗi ngày và họp cũng ACTION mỗi tuần 1 buổi, điểm khóa học nghiệp vụ thì xếp thứ 2 lớp trong khi rất ít học hành ở nhà mà tập trung nghe giảng trên lớp. Một khỏang khắc mùa hè tuyệt vời và tự hào về bản thân lắm.

Rồi học kỳ 1 năm 4, học cuốn gói mấy môn còn lại, còn dư mấy tín chỉ và đạt bằng khá, mình mặc bộ đồ cử nhân và bước lên bục vinh dự để nhận bằng đại học. Đó cũng là một khỏanh khắc đáng tự hào và tự tin của bản thân.

Lúc đó, định hướng của mình là muốn tham gia vào THMilk vì lúc đó mình ôm ấp một ước mơ, sau này có nhiều tiền sẽ về quê mở công ty sữa, sản xuất ra những loại sữa tuyệt vời cho mọi người, những người nghèo cũng sẽ có sữa uống và sữa sẽ là thức uông giàu dinh dưỡng luôn có trong tủ lạnh của mọi nhà. Và mình đã gửi email cho tất cả những người mình tìm được có liên quan đến THMilk. từ anh Chung - Nhân viên kinh doanh của THMilk, rồi email cho anh Ngô Minh Hải - phó giám đốc và chị Hoàng Lâm Sương bên HR. Lúc đó mình còn có âm mưu sang nhà chú tổng giám đốc của THMilk để trình bày nguyện vọng với chú ấy (Vì là minh có search google ra địa chỉ nhà của chú ấy :))

Rồi mình không muốn vào thmilk theo con đường phòng thí nghiệm, muốn vào đó theo con đường kinh tế, con đường chăm sóc khách hàng và marketing. Thế là phỏng vấn qua Blueway, làm đủ mọi vai trò, từ cao nhất đến thấp nhất, marketing online, trade markeitng, quản lý sale, mở rộng chăm sóc khách hàng, kể cả đi giao hàng hay đòi nợ, kiểm kho, cố vấn sale, làm việc với đối tác. Mọi việc học chút là mình đều có thể làm được.

Học bên khóa học chuyển đổi kiến thức bên kinh tế, nhóm có 8 người, thì mất 7 người là nam và hơn tuổi mình. Cũng vừa làm, vừa học, đã trải qua được 5 môn và mình chưa rớt môn nào, điểm số thì thường là nhì và nhất nhóm :). Vậy là khá ổn rồi trong khi mình còn cả đống việc khác phải làm.

Rồi bắt đầu mơ tới một môi trường mới tốt hơn, để được chăm sóc khách hàng, để được care và làm mọi người vui lòng, quyết định lần này là mình dứt bước ra khỏi blueway, ra khỏi môi trường an toàn để mao hiểm hơn. Mặc dù trong thời điểm hiện tại, ai cũng đặt một dấu chấm hỏi là tại sao mình lại rời khỏi một chỗ làm tốt, lương lậu cũng khá, đủ sống và gửi tiền cho em gái yêu :), và thời điểm cuối năm mọi công ty đều khó khăn và họ không tuyển thêm người để ổn định nhân sự.

Cách đây 1 tiếng đồng hồ, mình nhận ra trong gương, mình đang dồn bản thân vào chân tường, mình đang tự đưa mình vào sự sợ hãi và chối bỏ bản thân, chối bỏ niềm tự hào của chính mình.

Ừ thì sao nè, mình hiện tại chuẩn bị đối mặt với tình trạng thất nghiệp đấy, nhưng khi cánh cửa khác đóng lại thì cánh cửa khác sẽ mở ra cho chính bản thân mình. Và cơ hội đang rất nhiều xung quanh mình, cứ tự tin đi, cứ gõ, cửa sẽ mở. Chắc chắn mình sẽ làm được, chắc chắn mình sẽ thành công.

Review lại, mình thấy nếu như mình kiên định một mục tiêu, một hướng đến thì không thiếu gì cách để mình có thể đi bạn ạ. Chỉ là mình chưa định hình rõ mình sẽ làm gì thôi.

Điểm mạnh của mình là rất quan tâm cho người khác, khá là chu đáo trong mọi việc và luôn muốn mọi người vui vẻ, thỏai mái. Mình cũng rất nhiệt tình với bạn bè và công việc, chăm chỉ với những gì mình làm và học nhanh, hòa nhập nhanh với môi trường mới và thân thiện, biết cách nói chuyện với mọi người. Ngòai ra thì còn sự hiểu biết trong nhiều lĩnh vực nữa. Nếu mà như vậy thì mình cứ tự tin và bước lên nà. không có gì có thể ngăn bước chân mình, mình là người quyết định cho cuộc sống của mình, không ai có quyền cho phép hay không cho phép, không ai được phép làm mình tổn thương nếu mình không cho phép. Kể cả bố mẹ mình cũng không làm thế với mình. Vậy thì cả bạn thân hay người yêu mình cũng không có quyền đó. Mình tự tin về bản thân mình và mình tin rằng mình sẽ thành công. Chắc chắn vậy. Tớ yêu cậu, Vân Trần ạ.



Được đăng bởi maythuytinh

Wednesday, October 24, 2012

Như một quy luật của cuộc sống, sóng lên thì cũng có sóng xuống. Con sóng của mình lên cao nhưng chỉ được một thời gian ngắn rồi rớt xuống lại. Ngay như lúc này, sáng sớm dậy đưa ra rất nhiều lý do cho việc phải rời khỏi cái giường để làm một việc gì đó có ý nghĩa cho bản thân để tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng đó chỉ là lý thuyết, và mình ghét tất thảy cái mớ lý thuyết khô cứng đó.

Từ trước tới nay mình luôn sống với sự tự ti về bản thân, với nỗi sợ hãi về tương lai và suy nghĩ quá nhiều cho nó nhưng lại không đem lại cho mình một cái nhìn cụ thể. Quẩn quanh với suy nghĩ, rồi thực sự không biết mình mạnh ở mảng nào, mình đam mê gì và mình có thể làm gì để thành công với khả năng của mình.... Tất cả mọi thứ đó đều là suy nghĩ và nó bóp dần bóp mòn trái tim mình, làm cho trái tim mình khô héo chứ không đập căng lên, không đập vội để sống hết mình với tuổi trẻ tươi mới.

Muốn quẳng gánh lo đi và vui sống, sống với hiện tại, làm tốt và làm tới cũng những việc mình đang làm và muốn làm để bản thân mình tốt đẹp hơn và hoàn thiện hơn mỗi ngày. Đọc sách nhiều để nâng cao tư duy, tham gia nhiều hoạt động để cho mình nhiều trải nghiệm, để dần dần khám phá nội tâm của bản thân. Chạy nhanh và khôn ngoan để gặt hái một năm thành công. Suy nghĩ mở rộng hơn tất cả các vấn đề...

Cân bằng giữa công việc và các khỏang lặng, các giờ phút giải trí cho tinh thần để đồ thị hình sin của mình thỏai hơn. Như vậy, mọi thứ lại được sắp đặt lại.

Sáng sớm mở bản nhạc River follow in you của Yiruma, nghe nhẹ nhàng và lắng lòng. Trải hết lòng mình ra để nhìn vào, để soi rõ nội tâm của bản thân và biết mình đang làm gì và đi có đúng hướng không, làm sao để trái tìm của mình đập mạnh mẽ, đầy nhựa sống của tuổi trẻ chứ không phải là cảm giác đang héo dần héo mòn.

Vững tin về bản thân, về niềm tự hào rằng mình rất giỏi, việc gì mình cũng sẽ làm được và làm tốt. Hô me rơ ơi, mi làm được mà - tin nhé.
Được đăng bởi maythuytinh

Monday, October 15, 2012

Bạn đã từng nghe đến cụm từ này chưa? Nghe thì có vẻ lạ nhỉ? nhưng đây là thuật ngữ được dùng cho chuỗi dịch vụ của nhà hàng KFC. Có nghĩa là nhân viên phải cố gắng tạo ra các khoảnh khắc đáng nhớ cho khách hàng để khách hàng có những trải nghiệm tuyệt vời, và thêm gắn kết với công ty của bạn.

Dưới đây, tôi xin kể một số trải nghiệm của bản thân và của những người bạn của tôi đã trải qua để bạn biết được khách hàng của mình có gắn kết với sản phẩm của mình hay không.

Câu chuyện thứ nhất là câu chuyện của chính bản thân tôi trong ngày hôm nay. Khi tôi đặt in sản phẩm cho công ty tôi bên công ty Song Tạo. Đây là lần đầu tiên tôi làm việc với bên đó, lúc đầu ấn tượng của tôi khá tốt đối với các bạn bên này vì khi tiếp xúc với các bạn này tôi cảm thấy rất dễ thương. Tôi in sản phẩm đã xong, nhưng cần phải bo góc để tờ in của tôi giống với bộ sản phẩm mẫu, lúc chuẩn bị in, bạn tiếp tôi cứ chạy tới chạy lui, hỏi rất tỉ mỉ và làm tôi rất hài lòng. Nhưng khi bo góc xong và kiểm tra sản phẩm thì tôi nhận thấy là có một nửa hộp bo góc bị sai. Trong trường hợp này, bị sai là không thể thay thế được. Khi bạn nữ này hỏi ý kiến cấp trên thì nhận được giải pháp là sẽ trừ tiền cho tôi. Nhưng cũng chính từ khỏanh khắc đó, thái độ của bạn nữ đó trở nên hời hợt và gây khó dễ với tôi.
Nếu là chủ doanh nghiệp, thì trong trường hợp này mỗi tháng tôi sẽ cấp cho nhân viên một quỹ dự trữ là 100.000đ, nếu như bạn nào làm sai với khách hàng thì ngay lập tức xin lỗi khách hàng và đền bù cho khách. Khỏan đền bù đó các bạn sẽ không bị trừ lương/ Như vậy thì sẽ tạo động lực cho các bạn nhiều hơn và tôi cũng sẽ có được những khách hàng trung thành cho công ty của mình.

Câu chuyện thứ 2 là câu chuyện tôi được nghe từ một người bạn, về việc người bạn tôi ăn ở nhà hàng KFC, hôm đó món bạn tôi gọi được đưa ra nhưng chiên còn sống. Người nhân viên đồng ý chiên lại cho bạn đó nhưng với thái độ khó chịu và món ăn đưa ra làm bạn tôi không thể nuốt nổi và phải bỏ về, dặn lòng mình là không bao giờ quay lại đó nữa.

Những trải nghiệm của khách hàng của bạn là rất quan trọng, nó phụ thuộc nhiều vào cách nhân viên của bạn cư xử như thế nào với khách hàng. Vì vậy, nếu bạn muốn đối xử với khách hàng như thế nào, thì hãy đối xử với nhân viên của mình y như vậy.

Việc truyền lửa, tạo tinh thần khách hàng cho nhân viên của tất cả các doanh nghiệp sẽ còn là một câu chuyện dài. Cần đầu tư nhiều công sức và cả tinh thần của người lãnh đạo.
Được đăng bởi maythuytinh

Saturday, October 6, 2012

TP HCM 06/10/2012

Mình có dự định lâu rồi về một trang blog chuyên chia sẻ những kiến thức và kinh nghiệm trong lĩnh vực dịch vụ chăm sóc khách hàng. Cũng đã tập tành viết chút ít, nhưng thực sự chỉ là viết cái kíến thức của người ta chứ chưa có cho riêng mình một cách nhìn nhận cũng như chưa vạch ra được những con đường phát triển bản thân để đạt tới cái gọi là chuyên gia trong lĩnh vực xây dựng và phát triển hệ thống chăm sóc khách hàng chuyên nghiệp cho các doanh nghiệp ở Việt Nam và trên thế giới.

Nói về chăm sóc khách hàng, đơn giản nhiều người chỉ suy nghĩ đến việc ngồi trực điện thoại, email, yahoo và tất tần tần những cái gì gọi là cầu nối đến khách hàng. Giải đáp cho họ những thắc mắc. Và dịch vụ khách hàng tốt là khi bạn làm hài lòng khách hàng bằng những giải đáp của mình, bằng những nụ cười mình tập mỗi ngày để mình đối xử với những vị khách hàng của mình.

Tuy nhiên, khi nghiên cứu sâu về những bài học chia sẻ của các công ty bán hàng dịch vụ nổi tiếng nhất trên thế giới như Zappos.com hay của Cadillac. Nếu chỉ xét trên phương diện như đã nhìn nhận trên thì tại sao các vị lãnh đạo, những người mới vào công ty lại phải tập huấn và thành thạo hết tất cả các kĩ năng tương tác với khách hàng trong vòng 4 tuần? Và khi tập huấn xong thì họ làm những việc khác và không trực tiếp làm những công vịêc mà họ đã làm trong suốt 4 tuần đó? Vậy đó liệu có phải là sự lãng phí?

Không, đó không phải là một vịêc làm vô ích. Tất cả mọi việc đều có nguyên do của nó. Sau một thời gian mày mò đọc sách và nghiên cứu, tớ xin mạo muội đưa ra một số nhận xét của bản thân cho khái niệm chăm sóc khách hàng như sau:

  • Chăm sóc khách hàng là tất cả những hoạt động mà doanh nghiệp mang lại cho khách hàng của mình nhằm đảm bảo cho khách hàng có sự thỏai mái nhất khi sử dụng dịch vụ của doanh nghiệp.
  • Việc chăm sóc khách hàng không chỉ giành cho nhân viên chăm sóc khách hàng mà là giành cho tất cả mọi cá nhân trong tập thể công ty, kể cả giám đốc. 
  • Nếu bạn muốn nhân viên của mình đối xử với khách hàng của mình như thế nào, thì hãy đối xử với nhân viên mình như vậy. 
  • Điều quan trọng là bạn phải xây dựng được một nền văn hóa khách hàng cho tất cả nhân viên.
Và việc để xây dựng nền văn hóa công ty, xây dựng được một quy trình về chăm sóc khách hàng và đem lại cho khách hàng của bạn sự hài lòng nhất. Có nghĩa là phải trung hòa được giữa nhân viên và khách hàng của bạn.

Trong những bài viết tiếp theo, tớ sẽ viết lại những nhìn nhận của các chuyên gia về chăm sóc khách hàng. Và chuyên sâu hơn nữa là cách giải quyết những vấn đề thông dụng với khách hàng.

Mục tiêu của tớ là một tuần ít nhất phải có 1 bài viết về những kiến thức tớ học được trong tuần về khách hàng. 





Được đăng bởi maythuytinh

Wednesday, September 19, 2012









Được đăng bởi maythuytinh

Saturday, September 15, 2012


  1. KHÔNG LÊN FACEBOOK TRONG VÒNG 1 TUẦN.
  2. KHÔNG THỨC SAU 12H ĐÊM
  3. KHÔNG THAN VÃN VÀ ÓAN TRÁCH CUỘC SỐNG. 
  4. KHÔNG BỐI RỐI MÀ PHẢI BÌNH TĨNH GIẢI QUYẾT NÓ.
  5. VIẾT LẠI 1 BẢN CV HOÀN CHỈNH
Được đăng bởi maythuytinh
Powered by Blogger.