Nơi tích lũy kiến thức và kinh nghiệm chăm sóc khách hàng, đồng thời với những chia sẻ và trải nghiệm cuộc sống.
Quas molestias excepturi

Quas molestias excepturi

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Quas molestias excepturi
Impedit quo minus id

Impedit quo minus id

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Impedit quo minus id
Voluptates repudiandae kon

Voluptates repudiandae kon

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Voluptates repudiandae kon
Mauris euismod rhoncus tortor

Mauris euismod rhoncus tortor

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Mauris euismod rhoncus tortor
Showing posts with label Feel and Share. Show all posts
Showing posts with label Feel and Share. Show all posts

Monday, December 17, 2012

Mình thích hoa lưu ly tím kinh khủng, có thể nói rằng đây là một sở thích, một niềm yêu thích cụ thể và rõ ràng nhất mà mình có.

Lúc đó, mình cũng có thử trồng một vài bui hoa nho nhỏ, và thường ngồi ngắm hoa khi chỉ ở nhà một mình.

Bây giờ nghĩ lại, sao mình lại không trồng một mảnh vườn hoa chỉ toàn là lưu ly ngay trước vườn nhà nhỉ? Nếu tết này về quê, mình nhất định phải đi kiếm mấy cây hoa này và trồng một mảnh vườn hoa lưu ly tím, nhờ papa và mama yêu quý chăm sóc mới được.

Lần trước, chạy qua chợ hoa Hồ Thị Kỷ, thoáng thấy bó hoa lưu ly nhưng không kịp mua, mấy ngày hôm sau tính chạy ra mua để chưng ở bàn làm việc trên công ty, nhưng hoa cũ và héo mất rồi, nên không mua nữa. :((

Mình luôn mơ ước có một ai đó tặng cho mình một bó hoa chỉ toàn là lưu ly tím, to thật là to. Chắc là mình sẽ chết vì hạnh phúc mất.

Sau này mình có gia đình, thì mình cũng sẽ trồng một vài chậu hoa lưu ly nhỏ, rồi thì trong phòng khách hoặc phòng bếp của nhà mình sẽ luôn có một lọ hoa lưu ly thơm và đẹp đằm thắm.

Rồi mình muốn nếu như sau này đến đời con cái mình vẫn còn blogspot, thì mấy đứa con của mình cũng sẽ luôn nhớ để tặng mình hoa lưu ly vào mỗi dịp lễ. Mình sẽ nhận được tới 2 bó hoa lưu ly - của ông xã mình và của những đứa con bé bỏng và dễ thương.

Sau này mình già, khoảng hơn 80 tuổi, đi về thế giới bên kia thì mình cũng chỉ thích hoa trưng trên bàn thờ mình là hoa lưu ly tím. Mà mình ấy, ghét hoa vạn thọ lắm nha, thầy bảo đâu không biết, mà mình mất rồi thì cũng kệ, ko được chưng hoa vạn thọ lên bàn thờ của mình đâu đấy. :)

Yêu lắm luôn, hoa lưu ly tím bé bỏng ạ.
Được đăng bởi maythuytinh

Saturday, November 24, 2012

Hôm nay, trong một khỏanh khắc nhỏ ngồi trong ngôi nhà rộng lớn đó, thấy mọi tiện nghi đều có đủ, mỗi phòng đều trang trí đủ chức năng của nó và phù hợp với mỗi người trong ngôi nhà. Nhưng ngôi nhà thì hoàn toàn trống vắng và không có ai cả. Có thể rằng người chủ nhà đó đã dọn đến một nơi khác cũng tốt đẹp như vậy hoặc đã qua nước ngòai sống - nơi mà khi một người nào đó đã chán quá cuộc sống của mình, muốn tìm một nơi sống tốt đẹp hơn và -------- mơ về nước Mỹ thì họ ra đi.

Nhưng dù cho có giả thiết nào đi chăng nữa, thì có 2 sự mâu thuẫn lớn:

Mâu thuẫn 1: Con người ta mơ ước về một cuộc sống giàu có và đủ đầy, có tất cả mọi thứ để cuộc sống của họ thoải mái và tự do tiêu tiền theo ý họ. Nhưng vô hình chung hầu hết rằng, khi họ đạt đến ước vọng đó, thì lúc đó xung quanh họ cũng không còn ai bên cạnh nữa, vậy thì tiền bạc và danh vọng, để làm gì?

Mâu thuẫn 2: Khi một người có một cuộc sống gia đình hạnh phúc thì họ lại chật vật với cuộc sống khó khăn của chính họ và họ lại mơ ước về một cuộc sống giàu có, cuộc sống đầy mâu thuẫn thế đấy. 

Nhưng người thành công là người có được cả 2 thứ đó. Tiền tài, danh vọng và cả hạnh phúc/ Vậy là con đường mình đi, điều mình luôn mong muốn hướng tới là đúng và mình cần phải gieo hạt để gặt hái được thành quả mà mình muốn đạt tới. 

Thời gian này mình có thay đổi nhiều nhưng chưa tới, còn phải phấn đấu và nỗ lực nhiều nữa. Cứ đi là sẽ tới, cứ tin là sẽ được và cứ gõ thì cửa chắc chắn sẽ mở :)


Được đăng bởi maythuytinh

Sunday, November 11, 2012

04/07/2011 Chính thức đi làm.

Ngày ấy lên, chỉ với cái laptop mượn của chị Nguyên, mình bắt đầu tập tành làm marketing online. Rồi bắt đầu làm chung cả chiến lược marketing cùng anh Tùng và Chiến....
Rồi sau đó lấn sân sang việc trông coi kênh phân phối, sale và quản lý nguồn hàng và các kênh phân phối của cty.
Nhiều, nhiều thứ để mình học tập, nhiều cú vấp và rất nhiều lần muốn bỏ cuộc, nhưng rồi vẫn cố bám trụ, và mỗi ngày thổn thức với công việc mình đã làm.

Như người ta nói, mốc quan trọng là khi nghỉ công việc chính thức đầu tiên mà mình đã từng làm. Cũng từ đây mình chính thức bước ra cuộc sống, bon chen và bươn chải. Và đây cũng là thời điểm diễn ra đối với mình. Thực sự mình rất băn khoăn và trăn trở, liệu đâu là điều thật sự cần đối với mình, mình có thể làm được mọi thứ, nhưng giờ đây mình sẽ tìm môi trường nào, vùng đất nào mới để mình bước tiếp.

Chạy xe ngoài đường, suy nghĩ nhiều và phân vân nhiều, cứ 2 luồng suy nghĩ tích cực và tiêu cực hiện ra trong đầu:

Tích cực: Đây là lúc mình bước ra khỏi môi trường an toàn của mình lâu nay, mình muốn nghỉ việc là từ hồi năm ngoái, rồi lần lựa mãi/ Và đây là thời điểm để mình kết thúc, để cuối năm tổng kết, nhìn lại và nói rằng, năm vừa qua tao định đổi chỗ làm, nhưng lại sợ, lại thôi. Nên đây là một kết thúc sớm muộn gì cũng sẽ đến, và mình phải đón nhận nó.

Tích cực: Khi cánh cửa này khép lại, sẽ có cánh cửa khác mở ra, và cứ tin đi, cứ đi đi và cứ nỗ lực bằng nhiều cách khác nhau đi, cơ hội mới sẽ đến với mình.

Tích cực: Mình tin vào bản thân mình, mình biết mình rất giỏi mà, tự tin lên chứ. Như nỗi sợ bơi bên hồ 2m, hít một hơi thật sâu, chần chừ, lần lựa hoài rồi mình cũng bơi, cũng tự mình bơi hết 3 vòng hồ 2m. Chính thức vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân mình. Nỗi sợ ngoài thưc tế cũng vậy thôi, có bự hơn bao nhiêu đâu, cứ dấn mình vào đi, kiểu gì mà không được chứ.

Tích cực: Mình có bố mẹ, có người yêu, có bạn bè nên cùng lắm thì mình chỉ mượn tiền thôi chứ ko thể chết đói được. Rồi mính sẽ lên sớm thôi, mình ko có gì mà phải sợ cả.

Tiêu cực: Thì chẳng qua sẽ là ở nhà 1 thời gian, thì chẳng qua là chưa có tiền để chi tiêu cho cuộc sống thôi, khỏan tiền thưởng cuối năm, tiền về tết, thì tổng cộng là từ giờ đến cuối năm mình cũng chỉ kiếm được khoảng cao nhất là 15tr nữa chứ mấy. Mà để có nhiêu đó, mình lại phải dằn vặt bản thân, phải chán nản mỗi khi làm việc trên cty và thấy các phần thưởng ko hề xứng đáng. Vậy thì thôi đi, mình giỏi hơn như vậy nhiều mà, tội gì lại phải làm chính mình tổn thương và vỡ vụn ra vậy. Vậy thì thôi đi, làm chi để rồi cứ phải đau hoài????????????? Thì rốt cục, những suy nghĩ này cũng là những suy nghĩ tích cực mà.

Vậy tốt hơn hết thì từ giờ đến cuối năm, đừng ôm ấp quá khứ, đừng hòai niệm, đừng trốn mình trong chăn hay giấc ngủ nữa mà đối diện thực tế với nó đi, làm những gì mà mình muốn làm trước nay nhưng chưa có thời gian đi:

Thưởng cho mình 1 món quà - Quyển sổ mới.
Đi du lịch biển - Về nhà Vy vào cuối tháng này.
Học tiếng Anh: Tự đặt lịch cho mình vào các buổi tối và nghiêm túc thực hiện nó.
Tập viết chữ đẹp.
Khám phá bản thân, hỏi xem đâu thực sự là điều mình muốn và review lại xem trong công việc, mình có những điểm mạnh gì và những khuyết điểm gì cần sửa.
Update lại bản CV mới nhất, tích cực gửi đi các công ty mà đúng với định hướng và tầm nhìn của mình.

Nhiêu đấy thôi, làm hết đi rồi hãy giành thời gian lo lắng nhé. Nên nhớ rằng, mình là một con người tuyệt vời.
Hô me rơ ạ.
Được đăng bởi maythuytinh
Powered by Blogger.