Nơi tích lũy kiến thức và kinh nghiệm chăm sóc khách hàng, đồng thời với những chia sẻ và trải nghiệm cuộc sống.
Quas molestias excepturi

Quas molestias excepturi

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Quas molestias excepturi
Impedit quo minus id

Impedit quo minus id

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Impedit quo minus id
Voluptates repudiandae kon

Voluptates repudiandae kon

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Voluptates repudiandae kon
Mauris euismod rhoncus tortor

Mauris euismod rhoncus tortor

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Mauris euismod rhoncus tortor

Tuesday, July 10, 2012

Last night, my Team have a discussion about ACTION - my Mastermind group.

ACTION - we meet together went join a skill class - have name AYP. For 2 years, we go together, we can share and understand everyone in group. I always tell with my mom: I have a wonderfull team, they give me life, give me believe and give me smile.

But, we have a challenge. We live together in a house and we don't have discipline, we lost believe and faith together.

What should we do? Overcome this challenge or give up?
Được đăng bởi maythuytinh

Sunday, July 8, 2012

Lại thêm một cuốn tiểu thuyết mới mà mình đọc. Không phải ngẫu nhiên mà mình chọn tiểu thuyết để đọc, đơn giản vì hơn 2 năm nay, mình chỉ đọc những cuốn sách về kĩ năng và thái độ sống nhiều hơn. 

Cuốn truyện thu hút mình, đơn giản vì lói dẫn đầu câu chuyện, một anh chàng vì mong muốn có được một cuộc sống khác, không theo lối mòn mà từ bỏ tất cả cuộc sống và ôi trường sống hiện tại của mình để ra đi. Và từ bỏ người mình yêu say đắm vì muốn từ chối một cuộc sống ổn định, một cuộc sống mà chỉ suốt ngày lo ắng với các hóa đơn tiền điện và học phí của con cái. Và thực sự là nó giống như một phần nào đó suy nghĩ trong con người mình. Và cả những bạn trẻ học AYP.

Nhưng thực sự thì kết thúc câu chuyện, anh chàng này lại cô đơn hơn bao giờ hét và lại chấp nhận đánh đổi mọi thứ để có được cuộc sống hạnh phúc bên cạnh người mình yêu và đứa con gái 15 tuổi mình đã chối bỏ lúc trước. Vậy thì, cuộc sống này là như thế nào? Lao vào làm giàu, chịu cô đơn thì mình sẽ có tất cả về vật chất nhưng lại hy sinh gia đình, bạn bè và người thân. Nhưng nếu mình không phấn đấu để phát triển và để vươn tới thế giới khác thì mình mãi tầm thường và bon chen với cuộc sống. Vậy thì thực sự sống như thế nào là đáng sống?

Nếu sống, phấn đấu và có những người thân luôn ủng hộ mình và cùng chí hướng phấn đấu với mình, thì có lẽ ta sẽ không cô đơn đâu nhỉ? Mình cũng may mắn vì có được những người bạn như vậy, những người bạn cùng chí hướng với ta và mong muốn đồng hành cùng ta. Vậy mà ta lại sợ gặp họ vì ta phải đối diện với chính bản thân ta, đối diện với sự lười nhác của chính ta. Đến khi nào ta không sợ gặp họ nữa thì ta biết, ta đang đi đúng hướng và sống thật với chính mình. Ta cũng hạnh phúc vì ta có một người yêu ta, người đó chưa hẳn đã hiểu ta nhiều nhưng thời gian sẽ làm cho người ấy hiểu ta nhiều hơn. Và người đó đủ tỉnh táo để đưa ta ra khỏi những luồng suy nghĩ màu hồng quá. 

Sống gấp hơn, sống cho chính bản thân mình. Vì ta chỉ có một cuộc sống này thôi, ta muốn làm gì thi ta làm, đừng nghĩ về người khác - những người không quan trọng lắm trong cuộc đời ta ấy, vì họ cũng đã có người lo cho họ rồi. Hãy sống như thể ngày mai là kết thúc và ta sẽ phải sống sao cho khi ta chết đi, ta không phải hối hận quá nhiều. 

Là như thế thôi, những cảm xúc của ta ạ. Lưu nó lại thế này, ta biết được mình vẫn đang có cảm xúc và ta cũng đang sống mỗi ngày. Ta hứa sẽ không làm bản thân ta tổn thương nữa đâu, như thế là quá đủ rồi. Ta hứa đó. 
Được đăng bởi maythuytinh

Saturday, July 7, 2012


Ngày hôm nay chạy qua khu Thảo Điền, ghé thăm con bạn. Lúc về, tự dưng không muốn về, xách xe chạy vòng vòng để nghía mấy khu biệt thự ở gần đó.

Có đi mới biết thế nào là cuộc sống, thế nào là đẹp. Những căn biệt thự cứ thi nhau mọc lên, với tường cao cổng kín mà đi ở ngoài vẫn nhìn thấy được kiến trúc của căn nhà. Sao mà nó rộng, nó to đến vậy. 

Mới nhìn thấy những căn biệt thự mình đã thấy trước giờ sao mà khác xa vậy, thấy những căn đó tầm thường và mộc mạc làm sao. Trong khi những căn biệt thư ở Thảo Điền, với mỗi căn là một kiến trúc khác nhau, diện tích khác nhau. 

Đặt cho mình một câu hỏi lớn: Sao người ta có thể giàu được như vậy, sao người ta có thể có được những tài sản lớn đến vậy. Và nếu như mình nghĩ lớn hơn, mạnh mẽ hơn, quyết tâm hơn và bước ra cuộc sống sớm hơn thì mình sẽ có được món quà đó chứ nhỉ?

Muốn vươn mình ra xa, thoát khỏi cái bóng của một đứa cứ mãi luẩn quẩn trong cái vòng này mà không thoát ra được. Phải làm sao đây? 

Đành tự dặn mình, step by step, mạnh mẽ và tự tin hơn, tin vào chính mình chứ đừng chèn ép và áp đặt con tim yếu đuối này nữa. 

Dặn lòng: Nhất định phải theo đuổi sự ưu tú, theo đuổi đam mê. Thành công nhất định sẽ đến với mình.

Được đăng bởi maythuytinh

Monday, July 2, 2012

Tối thứ 6 tuần rồi - 29/06/2012.

Đi làm về, tự dưng nhớ người yêu, trời lại mưa, lại ko có ai ở nhà. Và nghĩ đến cảnh 2 ngày cuối tuần cứ luẩn quẩn loanh quanh mà không làm được điều gì có ích. Thêm một lý do nữa là muốn bỏ trốn khỏi thành phố ồn ào, đến nơi nào yên tĩnh và thanh bình. Thế là vác ba lô lên, Sóc Trăng thẳng tiến.

Nhớ như in cái tin nhắn gửi cho ox: Bx mua vé xe xong rồi, xe chuẩn bị chạy, ox hnay ngủ sớm để xí đón bx nhé. Sóc Trăng thẳng tiến. Thế là đi, không kế hoạch, không mục đích và không dự tính gì. Chỉ là xuống thăm người yêu, xem chỗ ăn ở và công việc của ox. Ở bên cạnh ox, thế là đủ.

Mấy ngày xuống đó, ngày nào cũng quẩn quanh khắp công trường, nhìn thấy những công trình đang xây dở. Thấy diện tích đất và cơ sở hạ tầng. Cộng với vật liệu xây dựng và con người. Cách những nhà thầu chi tiền và tiêu tiền, mới thấy mình thật bé nhỏ. Thấy luôn nữa là sao mà nhà nước mình lắm tiền thế, đổ tiền vào những công trình thế này, không xây dựng sớm và tiến hành gấp rút thì sự lãng phí của cải lại càng diễn ra nhiều. Thiết nghĩ, cứ như vậy thì không biết khi nào nước mình mới giàu lên được.

Lại lan man nữa, mình xuống thăm người yêu mà nhỉ, đi dạo khắp công trường nè, chụp hình nè, rồi ra mắt và làm quen với các anh ở văn phòng công trường. Mình thấy dạo này khả năng nhớ tên của mình cũng nhanh lên rồi, không còn chậm như lúc trước nữa. Tuy nhiên cần phải luyện tập nhiều hơn nữa. Mình thấy ox mình là người làm việc rất có tinh thần trách nhiệm, và mối quan hệ của anh, cũng như cách anh đối xử với mọi người rất hay, khiến người ta nể phục. Vậy mới là anh yêu của mình chứ nhỉ?

Lang thang Sóc Trăng tới gần 3 ngày, được ăn đặc sản là món cháo cá lóc. Hehe, cứ tưởng là mỗi người 1 tô chứ, ai dè, là nguyên nồi lẩu luôn. Ăn cháo với trứng cút và cá lóc, ngon hết xảy. Ai mà xuống Sóc Trăng thì phải ăn món đó mới biết được.

Miên man, miên man trong dòng suy nghĩ. Lại đọc thêm email của Vũ, quyết định được 2 điều, không trì hoãn và không dự tính nhiều nữa. Để tư tưởng mình thoáng hơn và thoải mái hơn. Sống đơn giản cho đời nó thanh thản. Và chắc chắn mình sẽ phải giàu có và có một cuộc sống đáng sống chứ không phải cuộc sống bình thường. Nhất định là như vậy.

Sau chuyến đi này, được về với thiên nhiên, quay trở lại thành phố, mình quyết định sẽ sống có trách nhiệm với những chuyện mình làm, sống có kế hoạch và không trì hoãn. May mắn chỉ đến với những người có sự nỗ lực và kiên trì thôi. Cố lên nào.

À, thế là về lại thành phố, chắc cũng đang lâu mới gặp người yêu, nhớ ảnh ghê, cả 2 đứa cùng cố gắng nha anh. Em sẽ ủng hộ và đồng hành cùng anh mãi mãi. Anh yên tâm, em sẽ quyết định theo tình cảm của mình chứ không vì lý trí đâu, em sẽ không làm theo "quẻ" của bé Hường đâu. Anh sẽ là người chồng trọn đời của em. Tin thế nhé.
Được đăng bởi maythuytinh

Sunday, June 24, 2012

Hôm nay là chủ nhật, một ngày cũng bình thường trôi qua như mọi ngày. Không có gì đặc biệt và đặc sắc. Đây là lần thứ 100 hay 1000 lần gì đó mình cảm thấy cuộc sống của mình ít ý nghĩa, tại sao vậy nhỉ? Chỉ biết viết và trải lòng mình ra trên trang blog này mà không biết thể hiện đi đâu hết. 

Thổn thức hoài với cuộc sống này, không muốn bị cảm thấy mình đang sống vô nghĩa nữa. Không muốn mỗi ngày nhìn nhận lại và thấy rằng mình chẳng làm được cái quái gì trong cuộc sống này. Cảm thấy tim rỉ máu và mệt mỏi lắm rồi. Làm gì đây? Góp cát nhặt đá và đi tìm cho mình ý nghĩa cuộc sống thôi. Từ giờ không nghĩ vớ vẩn nữa. chỉ có nỗ lực, có học thật và làm thật, tích lũy từng ngày và sống có sự giao tiếp với mọi người thì mới lôi mình ra được khỏi tâm trạng này thôi. Đến là bực mình với bản thân quá đi mà. 

Thôi vậy đủ rồi, không nuông chiều bản thân nữa, vì mình càng nuông chiều mình thì  mình càng dẫn mình vào lối vô thoát thôi. Phải có ký luật với bản thân, như vậy thì mới là mình đang yêu bản thân mình. Và cảm thấy là mình sống ý nghĩa hơn với mỗi ngày. 

Sáng nay ngủ dậy, chợt nhận ra rằng mình chọn cho mình mục tiêu là đi tìm hạnh phúc cuộc sống và sống mỗi ngày với những niềm hạnh phúc dù nhỏ nhoi nhất, nhưng phải tích góp để làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa. Đến giờ này mình nhận ra là: I have nothing. Và mình phải nỗ lực nhiều hơn để có thể có tiền, có kiến thức và địa vị trong xã hội. Để ngày càng hiểu biết hơn, như vậy mình sẽ luôn ngẩng cao đầu mà sống, không sợ sệt. 

Tìm được một vài cách trong cuốn "Cái Dũng của thánh nhân", mình sẽ bớt suy nghĩ vớ vẩn lại. Tích góp, tích góp và nỗ lực mỗi ngày để mang lại cho mình cuộc sống thú vị. 

Mình muốn có một cuộc sống hạnh phúc, một tình yêu đẹp. Mình đã lựa chọn và quyết định yêu anh. Và mình cũng may mắn khi có được tình yêu của anh, vậy thì phải trân trọng tình yêu đó. Trân trọng anh và xây dựng một tình yêu bền vững và hạnh phúc. Tin ở anh, tin ở bản thân mình, nhất định 2 đứa sẽ cùng nhau xây dựng và phấn đấu để có được cuộc sống hạnh phúc. 

Đến đây. đã quá đủ để chìm trong suy nghĩ vớ vẩn và lười nhác với bản thân rồi, phải yêu quý mình và tôn trọng mình nữa. Mình nhất định sẽ làm được. Mình nhất định sẽ thành công. Mình tự hào về bản thân mình. Tin như vậy và sẽ làm được. 

Mây thủy tinh.
Được đăng bởi maythuytinh

Friday, June 15, 2012

Đến thời điểm này, tôi bỗng dưng cảm thấy ngột thở với tất cả mọi thứ xung quanh mình. Tôi lại trở về cảm giác của nỗi sợ hãi đó, nỗi sợ hãi làm mọi thứ đều sai và rối tung cả lên. Và mọi người nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực. Và sợ hơn cả, là tôi sợ con mắt của chính bản thân mình, nhìn mình và ngao ngán lắc đầu.

Giờ này tôi sẽ không giống những lần trước, lẩn trốn cảm xúc của mình, tôi sẽ mổ xẻ, chặt chém nó ra để tôi làm rõ thật rõ cảm xúc của mình. Để khi đối diện tiếp nỗi sợ đó, tôi sẽ phân tích và đánh lại nó, chứ không để cho nó hoành hoành và tác quai tác quái như thời điểm hiện tại!!!!

Vậy nguyên nhân bắt đầu từ đâu????

Đầu tiên là từ công việc làm, làm sao để suốt ngày mình lên công ty với 2 con người cứ chí chóe cãi nhau trong mình, 1 đứa thì nói là mình nỗ lực lên, làm việc khôn ngoan nhé, tập trung vào những gì mình ảnh hưởng thôi. Còn 1 đứa thì cứ than thở trách móc: sao tôi lại cứ phải làm việc trong một môi trường ntn? Giá trị của tôi rẻ đến thế sao? Mục đích làm việc của tôi ở đây chỉ là để cho tôi có một công việc? Và tôi có tiền để trang trải cho cuộc sống hàng ngày của mình? Là sao vậy hả trời?

Và cả 2 kẻ đó, quay lưng lại và hỏi mình một câu đầy ngờ vực: Vậy rốt cục, cô đã làm được cái quái gì để kéo 2 đứa tôi ra khỏi vòng luẩn quẩn hàng ngày này? Cô cứ như thế thì cô đâu có yêu quý bản thân mình? Và cô đã từng hứa rằng cho dù điều gì xảy ra đi nữa thì cô vẫn luôn yêu quý chúng tôi, yêu quý bản thân mình cơ mà? Sao cô cứ bắt chúng tôi phải chịu đựng điều này mãi thế?

Tôi ơi, vậy tôi phải làm gì tiếp theo đây? Làm gì để lôi tôi ra khỏi tâm trạng này? Chứ tình trạng cứ 2 ngày 1 lần như thế này thì trái tim tôi đến bị bóp nghẹt mà chết mất thôi.
Còn nữa, mấy bữa nay tôi làm việc với đối tác mà tôi cứ vấp hết cái này đến cái kia, hết lỗi này đến lỗi kia, và nó mang tôi về với cảm giác nỗi sợ mà tôi từng rất ghét đó.

Vậy tiếp theo điều gì là tôi thực sự muốn làm???
Được đăng bởi maythuytinh

Sunday, June 3, 2012

Mấy hôm nay mình hay có kiểu dõi theo 1 người, rồi lặng lẽ xem bạn bè của họ nói gì về họ, rồi xem cuộc sống xung quanh họ là như thế nào??? Và cứ nhìn như thế hàng giờ, xem hàng giờ mà không thấy chán. Chỉ thấy mình lặng lẽ...

Đang muốn bứt phá khỏi bản thân, sống hết mình và làm việc hết mình, yêu hết mình...Mình đang sống, nhìn và đang thèm muốn cuộc sống của người khác, mình cũng muốn mình tạo ra dấu ấn như vậy, sống và in dấu lại trong cuộc đời này, cũng muốn được nhiều người yêu quý và nổi bật như vậy, như những người bạn yêu quý xung quanh mình.

Khoan.......


........................Dừng lại


.........................................................Không phải vậy


Mình đang đi so sánh
.
.
.
.
Cuộc sống này là của mình cơ mà.
.
.
.
Mình đã cam kết là mình sẽ sống cuộc sống của mình, sống thật với bản thân mình cơ mà
.
.
.
Mình nói là mình sẽ chọn cách sống cho mình cơ mà.
......
......
......,
Mình chọn gì? Mình chọn sống như thế nào? Mình muốn cuộc sống của mình ra sao? Đây là lúc mình khẳng định lại thêm 1 lần nữa?


Đúng rồi, mình đang sống cuộc sống của chính mình, mình cảm ơn cuộc sống đã cho mình:

  • Ở chung nhà với ACTION, có những người bạn tuyệt vời, biết lắng nghe và chia sẻ, có người lo lắng, quan tâm và để ý đến mình, thúc đẩy mình phấn đấu mỗi ngày.
  • Có một gia đình luôn quan tâm mình, lo lắng và dõi theo mình, hiểu mình, là nơi mình có thể về lúc nào mình muốn. 
  • Có một người yêu mình hết lòng, luôn giành tình cảm đặc biệt nhất cho mình. Và mình cũng rất yêu người đó. 
  • Người yêu cũ đã chia tay nhưng vẫn yêu mình, vẫn quan tâm và để ý đến mình. 
  • Có môi trường làm việc tốt.
  • Sống ở Sài Gòn, một môi trường năng động và luôn mở rộng cơ hội cho những ai nỗ lực và cố gắng. 
  • Cuộc sống luôn có đủ và chia đủ cho mỗi người.
  • Mình biết quan tâm, biết sống thế nào cho đúng. 
  • Hiểu được rằng, có nỗ lực bỏ ra thì sẽ có kết quả thu lại.
Nhiêu đó là quá đủ để thấy rằng mình cũng đang sống tốt. Và sẽ tốt hơn nữa, không để cuộc sống của mình trôi qua vô ích. Cố lên nào. :)






Được đăng bởi maythuytinh

Saturday, May 26, 2012

Cuối tuần, chuyển văn phòng công ty, chuyển nhà mới. Sẽ có nhiều điều mới trong cuộc sống của mình, mình tin, dù cho mọi thứ có thể thử thách đến cỡ bao nhiêu đi nữa, thì mình vẫn sẽ cam kết với chính bản thân mình rằng mình sẽ trở nên giàu có. Cam kết trong cuốn sách "Tư duy triệu phú" mình sẽ thưc hiện 3 không: Không bao biện, không đổi lỗi và không oán trách. Chịu trách nhiệm 100% về những việc mình làm và những lời mình nói.



Công việc: dạo này cảm thấy không ổn cho lắm, sẽ có một vài thay đổi tiếp theo trong công việc của mình. Điều quan trọng là phải nhấc cao chân lên chút nữa và mạnh mẽ hơn xíu nữa là mình sẽ làm được thôi. 

Tình yêu: dẫu biết rằng hạnh phúc không phải luôn luôn hiện hữu nhưng phải trân trọng những khoảnh khắc hạnh phúc đó. Ngày càng hiểu anh nhiều hơn, yêu anh và trân trọng những gì mình đang có nhiều hơn. 2 đứa đến với nhau không vụ lợi, không tính toán thiệt hơn. 2 đứa nỗ lực phấn đấu để có được 1 tình yêu bền vững và một cuộc sống tương lai tốt đẹp hơn. Cảm nhận được anh rất đáng tin cậy và rất đáng nể. Luôn tin rằng anh là người giỏi nhất, và chắc chắn là anh sẽ thành công. 

Cuộc sống: Chuẩn bị chuyển nhà trọ. Để có một cuộc sống riêng, cả 4 đứa sẽ phải đánh đổi nhiều thứ, chặng đường trước mắt sẽ lắm chông gai, nhưng mình tin là cả 4 đứa đều sẽ vượt qua được, nâng cao mức sống của bản thân và sẽ thành công vượt trội. ACTION nhỉ?

OBIDOS: Thời gian gần đây, kể từ ngày Vũ đi, mình chểnh mảng hơn. Phải xem lại kế hoạch, thái độ và hành động của bản thân. Hiện thực hóa, biến những điều không tưởng thành có tưởng. Mình tin, OBIDOS sẽ thành công lắm lắm. 

Customer service: Mỗi ngày sẽ giành 2h để nghiên cứu và ứng dụng nó. Chọn hướng phát triển bản thân và nghề nghiệp qua công việc này.Trở thành quản lý cấp cao trong lĩnh vực của mình. 

Riêng với bản thân mình: Mọi thứ đang thay đổi theo chiều hướng tốt rồi, suy nghĩ của mình cũng đang tốt hơn và tích cực hơn. Tự chủ được bản thân nhiều hơn. Mình cẩn thêm chút mạnh mẽ, tự tin và quyết đoán hơn nữa. 

Oh yeah, fighting, fighting .....
Được đăng bởi maythuytinh
Powered by Blogger.