Nơi tích lũy kiến thức và kinh nghiệm chăm sóc khách hàng, đồng thời với những chia sẻ và trải nghiệm cuộc sống.
Quas molestias excepturi

Quas molestias excepturi

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Quas molestias excepturi
Impedit quo minus id

Impedit quo minus id

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Impedit quo minus id
Voluptates repudiandae kon

Voluptates repudiandae kon

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Voluptates repudiandae kon
Mauris euismod rhoncus tortor

Mauris euismod rhoncus tortor

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Mauris euismod rhoncus tortor

Saturday, March 3, 2012

Từ nhỏ, tớ thường ngồi chống cằm nhìn lên bầu trời. Nhìn và mơ răng, một ngày nào đó sẽ có một bố mẹ thật của tớ đáp máy bay xuống, thật giàu có và đem tớ đi, cho tớ một cuộc sống sung túc mà tớ muốn gì là có cái đó.

Từ nhỏ, tớ ít được mua đồ, toàn mặc đồ thừa từ người khác, thình thoảng lắm, tớ mới có đồ mới.

Tớ mơ ước được đi Ai Cập và khám phá kim tự tháp cổ,

Tớ muốn có 1 gia đình hạnh phúc. Tớ muốn vậy. Con cái tớ thương tớ, quan tâm tới tớ. Tớ muốn sống thật tốt/

Tớ muốn sống đàng hoàng. Môt tình yêu nhỏ bé và hạnh phúc. Có bạn bè, những người tớ yêu quý. ACTION ạ.
Được đăng bởi maythuytinh
Dạo này trong đầu mình toàn những ý nghĩ than phiền.

Sao dao này mình thấy muốn chấm dứt tất cả cuộc sống của mình.

Sao dạo này mình muốn chạy trốn, muốn chạy trốn đi một nơi nào đó thật xa. Muốn bỏ hết, bỏ ngoài tai tất cả những gì hiện là cuộc sống của mình. Mình cảm thấy mệt mỏi thật sự.

Mình muốn tự mình ngồi ở một nơi nào đó, một mình, chỉ một mình thôi. Để mình biết được mình cần gì trong cuộc sống, để mình biết được là mình sống trên đời để làm gì.

Bác Thiên hỏi, Vũ hỏi, bản thân mình tự hỏi: Mình muốn làm gì trong cuộc sống này? Mục tiêu trong cuộc sống của mình là gì? Mình đang sống vì điều gì? Mình làm gì trong cuộc sống này, tại sao mọi thứ giờ đây với mình lại không lối thoát????????

Mình ơi, đây là bài duy nhất mình được quyền than vãn. Đây là bài duy nhất mình than sao cũng đươck, có thể complan bất kì điều gì mình muốn. Để rồi khép nó lại mãi mãi nghe,

Mình muốn thay đổi hết, cả về công việc, cuộc sống và cả bản chất bản thân. Sao đây? Mình thấy mệt mỏi quá.............
Được đăng bởi maythuytinh

Monday, January 9, 2012

Năm 2012 tới, năm nay, nhiều thứ thay đổi. Cảm nhận được là năm nay mình sẽ thành công và hạnh phúc hơn 2011. Đã quen với cuộc sống "ngoài đường" rồi nên hết lo. ^^

Năm mới, có tình yêu mới
Được đăng bởi maythuytinh

Thursday, December 15, 2011

Cuộc sống là gì? Hỡi cuộc sống?
Mình không thích 1 cuộc sống náo nhiệt và ồn ào, nhưng cũng không thích nó quá tĩnh lặng và yên bình. Chưa thích về quê, chưa thích làm gì hết, và nhiêu khi bực mình vì vẫn không biết mình muốn gì?
Nói chuyện với anh, cũng từng ấy thời gian, cũng là những chuyện ấy nhưng ngày nào cũng thích nói. ^^
Người ta nói con gái hấp dẫn nhất khi là chính mình, mình luôn nhắc mình câu đó, nhưng chưa làm được, vì sao nhỉ? Có lẽ vì mình chưa có cái tôi riêng của cá nhân mình?
Tôi lại lang lang giữa cuộc đời và lại tự hỏi, mình mong muốn gì trong cuộc sống?
Được đăng bởi maythuytinh

Friday, October 21, 2011

Hôm nay, nó ngồi đây trong văn phòng 1 mình, có máy lạnh, máy vi tính, đủ cả.

Mỗi ngày thức dậy, nó nói với lòng mình là phải cảm ơn cuộc sống, khi nó hài lòng với cuộc sống của nó, sống thực với con người nó thì nó mới có thể sống mạnh mẽ và bước dậy được.

Nó nghĩ sao kì lạ, rõ ràng là nó có 1 cuộc sống quá tuyện rồi. Nó thử nhìn mấy nhox làm cho nhà bác nó hoặc mấy cô chú bán chổi trước nhà nó vào mỗi buổi sáng. Nó thấy mình may mắn và hạnh phúc kinh khủng khi nó là người có học thức, có gia đình hạnh phúc. Nó có công việc làm, có bạn bè.

Vậy mà.............

...................

Tối hôm qua, 20/10, nó chạy xe về và trách mình không đủ xinh đẹp và khéo léo để có 1 anh bạn trai.
Nó trách mình tối 20/10 mà nó không có ai rủ đi chơi.
Nó trách mình không năng động.
Nó trách cuộc sống buồn chán và tẻ nhạt...
Nó trách đủ mọi thứ.

...........

Rồi nó nhìn đường, cô bán xôi còn vui vẻ bán hết nồi xôi nghi ngút khói, mấy chị trong tiệm hớt còn miệt mài làm đẹp cho người ta... Về đến nhà, thậm chí mấy đứa nhox còn không biết đó là ngày gì nữa chứ. Vậy mà được tặng 1 bông hoa nó còn buồn.

Nó ơi, nó à, nó phải hiểu rằng nó có đủ may mắn và hạnh phúc hơn hàng triệu người trên thế giới này chứ.

Nó phải biết ơn cuộc sống nhiều lắm chứ. Vậy nên nó đừng trách mình hay cuộc sống hiện tại nữa nhé. Tất cả đều do nó tạo ra hết đó, nhớ nha nó. Đừng như vậy nữa.

Nó cần phải có sự tĩnh lặng trong lòng thì mới có thể lao vào cuộc chiến mà nó sẽ là người chiến thắng nó nhỉ. Cố lên nào.
Được đăng bởi maythuytinh
Thời gian gần đây nó sống thầm lặng quá, hình như đây không phải là cuộc sống của nó và con người mà nó muốn sống.

Không xô bồ, không cạnh tranh, không bị xua đuổi, bị đẩy hay giục giã gì, nó vẫn cứ bình bình và lặng lặng vậy. Hình như đây là cuộc sống gần 1 năm qua của nó. Nó nhìn xung quanh, ai cũng hối hả chạy, chạy mải miết. Nó cứ chạy mà nó thấy chạy chả giống ai. Nó chạy đã rồi thấy người ta vẫn cứ nhanh hơn. nó tự hỏi tại sao người ta nhanh hơn nó. Và nó biết nguyên nhân, biết kết quả nhưng nó không làm theo được, nó vẫn là một đứa ù lì và luôn sống trong những suy nghĩ.

Nhìn cái cách nó viết cũng đủ biết rồi đó thôi, trừu tượng, khó hiểu và cũng chẳng focus vào cái gì.

Thời gian vừa qua, nó sống ở nhà bác, cuộc sống tạm ổn, bình bình trôi qua, nó lười hơn với chính mình.

Nó gia nhập một môi trường những anh chị siêu giỏi và có đầu óc. Nó cũng cố gắng bơi và phát triển trong môi trường đó nhưng nó vẫn sợ. Nó vẫn luôn có cảm giác tự ti rằng tại sao các anh chị làm tốt vậy mà nó chẳng làm được gì. Nó vẫn biết là phải lên kế hoạch đấy, làm gọn gàng ngăn nắp đấy nhưng nó luôn lose focus vào những chuyện khác, nó phát triển chẳng được bao nhiêu vì nó chưa thực sự cố gắng, trong khi các anh chị cùng công ty với nó chạy điên cuồng, nháo nhào hẳn lên và cực bận rộn thì nó nhởn nhơ (nó nghĩ thế).

Nó muốn bứt phá ra, tìm một môi trường nào đó mới để nó lại được làm chính nó, để nó không bị cô đơn nữa. Nó thực sự không muốn sống cuộc sống cô đơn như thế này 1 giây 1 phút nào nữa.

Nó phải hành động thôi, cũng giống như tuyên ngôn sứ mạng của nó ấy, không sống bình bình, không lặng lẽ và cũng không ù lì nữa. Nó phải sống có kế hoạch, có nguyên tắc và phải thực học, thực làm thôi nó ạ.

Nó hứa nó phải lên 1 bản kế hoạch để nó thực hiện tốt thôi. Nó ơi, vui lên nào.
Được đăng bởi maythuytinh

Friday, September 9, 2011

Chiều Sài Gòn, trời mưa to, muốn về mà không về được, nhớ lại những ngày đầu mới vào Sài Gòn, mọi thứ còn lạ lẫm. Ngồi ăn chén cơm mà nước mắt lưng tròng. Nhớ nhà......

Giờ lớn. Mưa! Vẫn còn cảm giác đó. Nhỏ em giờ đi học, mấy ngày nay nó sẽ phải bước ra và tự lập. Mình tin nó sẽ thành công. Yêu em, em gái ạ.
Được đăng bởi maythuytinh

Wednesday, September 7, 2011

Thành công không cần những lời xin lỗi, thất bại không cần những lời biện hộ.
Được đăng bởi maythuytinh
Powered by Blogger.