Nơi tích lũy kiến thức và kinh nghiệm chăm sóc khách hàng, đồng thời với những chia sẻ và trải nghiệm cuộc sống.
Quas molestias excepturi

Quas molestias excepturi

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Quas molestias excepturi
Impedit quo minus id

Impedit quo minus id

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Impedit quo minus id
Voluptates repudiandae kon

Voluptates repudiandae kon

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Voluptates repudiandae kon
Mauris euismod rhoncus tortor

Mauris euismod rhoncus tortor

At vero eos et accusamus et iusto odio dignissimos ducimus qui blanditiis praesentium voluptatum...

Mauris euismod rhoncus tortor

Thursday, December 15, 2011

Cuộc sống là gì? Hỡi cuộc sống?
Mình không thích 1 cuộc sống náo nhiệt và ồn ào, nhưng cũng không thích nó quá tĩnh lặng và yên bình. Chưa thích về quê, chưa thích làm gì hết, và nhiêu khi bực mình vì vẫn không biết mình muốn gì?
Nói chuyện với anh, cũng từng ấy thời gian, cũng là những chuyện ấy nhưng ngày nào cũng thích nói. ^^
Người ta nói con gái hấp dẫn nhất khi là chính mình, mình luôn nhắc mình câu đó, nhưng chưa làm được, vì sao nhỉ? Có lẽ vì mình chưa có cái tôi riêng của cá nhân mình?
Tôi lại lang lang giữa cuộc đời và lại tự hỏi, mình mong muốn gì trong cuộc sống?
Được đăng bởi maythuytinh

Friday, October 21, 2011

Hôm nay, nó ngồi đây trong văn phòng 1 mình, có máy lạnh, máy vi tính, đủ cả.

Mỗi ngày thức dậy, nó nói với lòng mình là phải cảm ơn cuộc sống, khi nó hài lòng với cuộc sống của nó, sống thực với con người nó thì nó mới có thể sống mạnh mẽ và bước dậy được.

Nó nghĩ sao kì lạ, rõ ràng là nó có 1 cuộc sống quá tuyện rồi. Nó thử nhìn mấy nhox làm cho nhà bác nó hoặc mấy cô chú bán chổi trước nhà nó vào mỗi buổi sáng. Nó thấy mình may mắn và hạnh phúc kinh khủng khi nó là người có học thức, có gia đình hạnh phúc. Nó có công việc làm, có bạn bè.

Vậy mà.............

...................

Tối hôm qua, 20/10, nó chạy xe về và trách mình không đủ xinh đẹp và khéo léo để có 1 anh bạn trai.
Nó trách mình tối 20/10 mà nó không có ai rủ đi chơi.
Nó trách mình không năng động.
Nó trách cuộc sống buồn chán và tẻ nhạt...
Nó trách đủ mọi thứ.

...........

Rồi nó nhìn đường, cô bán xôi còn vui vẻ bán hết nồi xôi nghi ngút khói, mấy chị trong tiệm hớt còn miệt mài làm đẹp cho người ta... Về đến nhà, thậm chí mấy đứa nhox còn không biết đó là ngày gì nữa chứ. Vậy mà được tặng 1 bông hoa nó còn buồn.

Nó ơi, nó à, nó phải hiểu rằng nó có đủ may mắn và hạnh phúc hơn hàng triệu người trên thế giới này chứ.

Nó phải biết ơn cuộc sống nhiều lắm chứ. Vậy nên nó đừng trách mình hay cuộc sống hiện tại nữa nhé. Tất cả đều do nó tạo ra hết đó, nhớ nha nó. Đừng như vậy nữa.

Nó cần phải có sự tĩnh lặng trong lòng thì mới có thể lao vào cuộc chiến mà nó sẽ là người chiến thắng nó nhỉ. Cố lên nào.
Được đăng bởi maythuytinh
Thời gian gần đây nó sống thầm lặng quá, hình như đây không phải là cuộc sống của nó và con người mà nó muốn sống.

Không xô bồ, không cạnh tranh, không bị xua đuổi, bị đẩy hay giục giã gì, nó vẫn cứ bình bình và lặng lặng vậy. Hình như đây là cuộc sống gần 1 năm qua của nó. Nó nhìn xung quanh, ai cũng hối hả chạy, chạy mải miết. Nó cứ chạy mà nó thấy chạy chả giống ai. Nó chạy đã rồi thấy người ta vẫn cứ nhanh hơn. nó tự hỏi tại sao người ta nhanh hơn nó. Và nó biết nguyên nhân, biết kết quả nhưng nó không làm theo được, nó vẫn là một đứa ù lì và luôn sống trong những suy nghĩ.

Nhìn cái cách nó viết cũng đủ biết rồi đó thôi, trừu tượng, khó hiểu và cũng chẳng focus vào cái gì.

Thời gian vừa qua, nó sống ở nhà bác, cuộc sống tạm ổn, bình bình trôi qua, nó lười hơn với chính mình.

Nó gia nhập một môi trường những anh chị siêu giỏi và có đầu óc. Nó cũng cố gắng bơi và phát triển trong môi trường đó nhưng nó vẫn sợ. Nó vẫn luôn có cảm giác tự ti rằng tại sao các anh chị làm tốt vậy mà nó chẳng làm được gì. Nó vẫn biết là phải lên kế hoạch đấy, làm gọn gàng ngăn nắp đấy nhưng nó luôn lose focus vào những chuyện khác, nó phát triển chẳng được bao nhiêu vì nó chưa thực sự cố gắng, trong khi các anh chị cùng công ty với nó chạy điên cuồng, nháo nhào hẳn lên và cực bận rộn thì nó nhởn nhơ (nó nghĩ thế).

Nó muốn bứt phá ra, tìm một môi trường nào đó mới để nó lại được làm chính nó, để nó không bị cô đơn nữa. Nó thực sự không muốn sống cuộc sống cô đơn như thế này 1 giây 1 phút nào nữa.

Nó phải hành động thôi, cũng giống như tuyên ngôn sứ mạng của nó ấy, không sống bình bình, không lặng lẽ và cũng không ù lì nữa. Nó phải sống có kế hoạch, có nguyên tắc và phải thực học, thực làm thôi nó ạ.

Nó hứa nó phải lên 1 bản kế hoạch để nó thực hiện tốt thôi. Nó ơi, vui lên nào.
Được đăng bởi maythuytinh

Friday, September 9, 2011

Chiều Sài Gòn, trời mưa to, muốn về mà không về được, nhớ lại những ngày đầu mới vào Sài Gòn, mọi thứ còn lạ lẫm. Ngồi ăn chén cơm mà nước mắt lưng tròng. Nhớ nhà......

Giờ lớn. Mưa! Vẫn còn cảm giác đó. Nhỏ em giờ đi học, mấy ngày nay nó sẽ phải bước ra và tự lập. Mình tin nó sẽ thành công. Yêu em, em gái ạ.
Được đăng bởi maythuytinh

Wednesday, September 7, 2011

Thành công không cần những lời xin lỗi, thất bại không cần những lời biện hộ.
Được đăng bởi maythuytinh

Sunday, August 28, 2011

Lâu lắm rồi không viết vào đây, viết lại những cảm xúc thường ngày của bản thân. Dạo gần đây không có thói quen viết blog hay nhật kí, ngay cả những cảm xúc trong những ngày đầu được nhận vào làm ở Blueway JSC, mình cũng quên viết cảm nhận vào đây. Thôi thì tối này giành chút thời gian cho bản thân nhé, kẻo lại để tuột nmất những cảm giác này.

Mấy ngày gần đây mình đi nhiều, đi đến nỗi chẳng biết mọi người trong phòng đang làm gì hay có chuyện gì mới xảy ra hay không, cũng không biết là nhỏ bạn thân thi anh văn như thế nào. Hồi chuyển chỗ trọ dưới Thủ Đức, cũng chia tay chị Mai trong im lặng mà không ai nói với ai lời nào. CÒn hiện tại cũng cảm thấy ngột ngạt với mấy nhỏ bạn trong phòng, có lẽ là do cách sống của mình. Thỉnh thoảng, mình mong được sống trong môi trường có người quan tâm tới mình, nhưng đôi khi, vì quá bận rộn và quên đi cuộc sống mình vô tình làm họ bị tổn thương. Nhưng ngay cả chính mình, mình còn chưa làm cho mình cảm thấy thoải mái thì làm sao mà đòi hỏi được ai hiểu mình chứ. Có thể hiểu cũng không thể hiểu mãi mãi, không thể xin lỗi và mong tha thứ mãi được. Mình phải xem lại chuyện này, hoặc bỏ hết hoặc có cách khác thôi. Nghiêm túc hơn với bản thân nhé Vân yêu quý.

Chặng đường còn dài, người ta nói chết thì dễ mà sống với mỗi ngày tỉnh dậy đều cảm thấy hào hứng và cảm nhận là có những điều mình đam mê, những việc mình sẽ làm với tất cả niềm vui thích và cả nhiệt huyết. Mình sẽ luôn để tâm đến câu hỏi này.

Khám phá bản thân chút, mình thấy mình rất thích làm quen với người lạ, nói chuyện với họ và giới thiệu những người phù hợp với họ. Thích việc truyền bá những gì mình cảm thấy thú vị và truyền nó đến cho mọi người. Không trực tiếp quản lí mọi việc mà chỉ cần có mặt ở đó. đưa ra những sáng kiến và duy trì nó, thực hiện chút gì đó trong nó. Mình còn nhận thấy mình chưa thức sự làm tốt việc gì từ trước tới nay, dạo này trí nhớ lười làm việc nên cũng không nhớ nhiều. Chưa làm được việc gì đến thành công trọn vẹn hết. MÌnhnói mình cố gắng nhưng có lẽ như TUấn, phải tìm ra điểm mạnh của mình và follow nó nà. Cố lên nào.

Được đăng bởi maythuytinh

Thursday, July 28, 2011

Thực sự muốn từ bỏ, tớ thực sự băn khoăn không biết là cuộc đời tớ sẽ như thế nào nữa?

Đâu là thứ mà tớ theo đuổi? Đam mê của tớ là gì? Khi mà giớ đây tớ nhận ra marketing không phải là đam mê, nó không phải là thứ tớ mê. Thứ tớ muốn làm là cái gì đó mà tớ không cảm thấy mệt mỏi, con đường tớ chọn là marketing thực sự làm tớ thấy mệt mỏi.

Tớ lao theo nó vì nghĩ là tớ thích nó, nhưng giờ đây tớ nhận ra nó cũng chỉ là công cụ thôi. Công cụ giúp tớ hình thành động lực là phải mở một doanh nghiệp cho riêng mình, doanh nghiệp đó có thể giúp cho nhiều người thực hiện ước mơ. Cái tớ làm phải giúp được gì cho ai đó. Cái tớ làm làm cho mọi người có cuộc sống tốt đẹp hơn thật nhiều.

Tớ không muốn viết mail reply cho ACTION, đơn giản vì tớ vẫn sợ những định kiến hay những phát xét của mọi người, tớ không dám nói gì về khó khăn hiện tại của tớ vì tớ sợ mọi người sẽ lại nhận xét này nọ hoặc kế cả những lới động viên tớ cũng sợ đó là có ngụ ý gì hoặc giả là nó không thật lòng. Tớ co cụm và tránh tất cả mọi người, khi tớ tiếp xúc với mọi người, tớ chỉ muốn nói là tớ đang cảm thấy không ai hiểu tớ cả, tớ cảm thấy tất cả là giả dối. Tớ không biết phải nói sao cả nhưng cái mạng quấn quanh trái tim tớ chặt lắm, tớ không gỡ nó ra được. Hix

Chú Trung nói đời người phải chọn lẽ mà sống, chọn lẽ là chọn cho mình phương châm sống m\và mục tiêu để mình đi á, mình trước khi đến với AYP cũng bị trăn trở, cũng bị băn khoăn không biết tương lai của mình là gì? Giờ đây cũng vậy, mình nhìn thấy muôn vàn khó khăn trước mắt cậu ạ, mình nhìn thấy mình đang run sợ, đang hồ nghi về những điều mình làm/ Và điều mình làm mình không cảm nhận được ý nghĩa và cảm xúc trong cuộc sống của mình.

Dường như mình đang bị vô cảm, vô cảm với chính bản thân mình. Mình đi lang thang như kẻ vô hồn, không nhà, không cửa, không bạn bè. Mình chỉ có chỗ dựa duy nhất là gia đình mình. Ngay trong hiện tại, mình thấy mình cô đơn nhất, cô đơn trong thế giới loài người, cô đơn nơi đô thị phồn hoa. Khi mà người ta sống quá giàu có và sung túc, còn mình vật lộn hàng ngày với những đồng tiền chắt chiu. Trong khi mình đã tốt nghiệp rồi, có thể sống bằng công sức lao động của mình, vậy mà giớ vẫn loay hoay trong cái đống tìm kiến thức,học hỏi, học hỏi, học kinh nghiệm, đọc sách/
Tối ngày bạn bè hỏi về công việc, thì đúng là công việc của mình tốt thật, nhưng sao mình vẫn cảm thấy không hạnh phúc.

Muốn về quê cho rồi, về làm trong TH Milk, làm một nhân viên kiểm nghiệm, tìm cơ hội để thực hiện ước mơ sản xuất sữa lớn với giá thành rẻ nhất, để trong tủ lạnh nhà nào cũng có cái can to toàn sữa. TH Milk sẽ có một đội ngũ tinh nhuệ về R & D, sản xuất ra những sản phẩm sữa tốt nhất cho người dân Việt Nam: sữa uống chữa bệnh tiêủ đường, sữa cho người gầy muốn tăng cân, sữa cho người ăn kiêng, sữa cho trẻ em sinh ra mà thiếu sữa mẹ, sữa cho học sinh cấp 1 và 2 thông minh hơn, sữa cho sinh viên. Các loại sữa phải riêng biệt về hiệu quả, làm ra một công ty chuyên về nghiên cứu sữa.

Mình sẽ giành thời gian để lên dự án cho bản thân. Công ty của mình sẽ không phải cạnh tranh với công ty ngoài, công ty mình suy nghĩ ý tưởng, nghiên cứu và sản xuất ra sản phẩm. sau đó bán bàn quyền cho công ty sữa trong ngành sản xuất, muốn vậy mình phải suy nghĩ nhiều về vấn đề này: Về chiến lược thành lập công ty. Chiến lược về marketing, chiến lược tìm nhân sự, chiến lược về nguồn vốn, chiến lược về định hướng phát triển, tầm nhìn và mục tiêu. Tuyên ngôn sứ mệnh là với đội ngũ tinh nhuệ, và đầy tâm huyết, chúng tôi tạo ra những dòng sản phẩm mang lại cho mọi người sự phát triển toàn diện nhất và tốt đẹp nhất.

Mình muốn bố mẹ mình được có một cuộc sống thoải mái., được đi du lịch trong nước và ngoài nước, muốn các con của mình kính trọng và yêu quý ông bà ngoại của chúng, chúng cảm nhận được tình yêu thương mà bố mẹ đã giành cho mình. Chúng làm cho bố mẹ mình cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa khi về già, rằng bố mẹ đã không uổng công sức khi nuôi dạy mình và Ái lớn lên, đi học và không muốn bố mẹ phải bận tâm về cuộc sống của 2 đứa. Cuộc đời không còn dài nữa đâu, sống thì phải rốt ráo lên, mình còn phải lấy chồng, sinh con, còn phải lo cho sự nghiệp của mình mau mau chứ không là bố mẹ mình già mất, bố mẹ mà già là lúc đó muốn đền đáp cũng không kịp đâu.

Sau khi em Ái đậu đại học, phải tặng nó quyển sách “tôi tài giỏi và bạn cũng vậy”, viểt cho nó một bức thư thật dài, để nó tự định hướng tương lai cho nó. Mình vấn tin là 2 chị em mình luôn là niềm tự hào của bố mẹ, và 2 chị em sẽ làm cho bố mẹ sống hạnh phúc mà không phải bận tâm về cuộc sống của 2 đứa. Mình tin là như vậy.

Câu chuyện về chủ bướm trong cái kén làm thức tỉnh mình, khiến mình vượt qua được những suy nghĩ hiện tại, về những nghi ngờ và về những gì mình đang làm. Mình biết rằng để có thể bay nhảy tung tăng được thì mình phải chịu gian khổ đã, cố gắng và nỗ lực, thay đổi nhận thức từ bên trong. Công việc hiện tại là phải học Anh văn tốt để chinh phục thứ ngôn ngữ này, sau đó mình sẽ học tiếng Pháp và tiếng Tây Bạn Nha, để đi du lịch và kết bạn dễ dàng hơn và tìm kiếm được nhiều cơ hội từ các người bạn nơi xa đó. Nhưng trước hết phải là tiêng Anh vì có nó thì mình dễ dàng hơn trong việc tìm kiếm cơ hội cho sự phát triển và thay đổi.

Marketing cho mình học cái cách để nhìn ra nhu cầu trong xã hội, nhờ nó mình sẽ thực hiện được những dự định của mình. Mình vẫn tin là mình giỏi, mình có thể làm được nhiều hơn như vậy mà. Mình biết, trong sâu thằm con người mình có một sức mạnh vô cùng to lớn. Hãy sử dụng nó, hãy giành cho nó sự phảt triển tốt nhất ấy nhé. Yêu quý bản thânm yêu quý cuộc sống và gia đình là những nguyên tắc sống của mình, yêu quý để bản thân phát triển và tìm thấy hạnh phúc. Cố lên nào hô me rơ.
Được đăng bởi maythuytinh

Wednesday, July 27, 2011

Không biết từ cái lúc nào, nhỏ, một con bé gầy còm và nhỏ xíu, chằng bao giờ biết đến cái chuyện tập thể dục - đơn giản vì nhỏ chả hứng thú gì mấy trò đó, lại còn sợ sẽ làm giảm đi vài xíu xiu gram cân nặng nữa chứ. Lại thích dậy sớm và chạy thể dục.

Haizz, cũng đúng thôi, buổi sáng, nướng thêm 1 tí nữa ở trên giường, say cùng giấc mơ mà trong đó có anh chàng hoàng tử đẹp trai nào đó mà nhỏ vẫn hay mơ thấy, vẫn sướng hơn là việc lầm bầm: dậy, dậy thôi, với 1 bên là kẻ lười biếng: dậy chi vậy, ngủ đi cho khỏe, còn cả ngày dai cơ mà. Nhưng thường thì cái kẻ siêng năng vẫn thường hay chiến thắng hơn.

Rồi, dậy được khỏi giường rồi, chạy tới thay giày thể dục và chạy ra ngoaig hành lang, xuống 4 cầu thang. Người ta nói đúng: người ngủ dậy muộn không bao giờ biết được cảm giác dậy sớm là như thế nào, nhất là một buổi sáng trời vừa mới mưa xong, cả thành phố như được tắm rửa sạch sẽ, trong lành và mát mẻ biết bao.

Nhỏ mỉm cười, đi qua con phố toàn người Tây, mấy quán Bar vẫn thường mở thâu đêm để đón những người bạn: Những người yêu quý đất nước Việt Nam và muốn khám phá nó. Nhỏ thấy người ta ngồi trò chuyện vui lắm, nói cái gì không à, nhỏ mà hiểu được là chết liền tại đó lun á.

Rui ra tới công viên, bựa nay trời mới mưa nên người cũng ít nữa, ít người thì ta càng có nhiều không khí để thở. Vận động chân tay, thấy anh chàng Tây đằng xa cầm cái máy ảnh ngó ngó nghiêng nghiêng, nhỏ cố tình vận động lâu thêm tí nữa để được chụp hình. Cái tính ham chụp hịnh khi còn là mem của MLC vẫn còn ăn trong máu nó, hehe.

Khởi động xong, nhỏ hùng hùng chạy, cố gắng hít thở sâu cái không khí trong lành, mà chỉ có cái giờ đó nhỏ mới có được trong cái thành phố vừa đông người, vừa chật hẹp và lại bon chen nhau thế này. Chạy qua chỗ mấy chị tập aerobic, tiếng nhạc pắm pằm pằm nghe mới sướng thất đi chớ, chạy thôi nào, mau nào.

Sang vòng thứ 2, bỗng dưng nhỏ nghe thấy: 2-3 hít thở, hít thở sâu nào. Á, thì ra là một binh đoàn các anh đẹp trai cơ bắp cũng đang chạy bộ, mà nhỏ ghét ghê á, chạy thì chạy luôn cái vòng to công viên như nhỏ ấy, chạy cái vòng nhỏ xíu thế kia, có khoe 10 vòng nhỏ cũng chả nể đâu, hehe. Rùi nhìn đằng trước, thấy 2 cụ già, cụ ông và cụ bà ấy, dắt tay nhau đi bộ., Ùi, hanhj phúc thiệt đi chớ, Về già mà có chồng, cũng phải lôi ổng đi như vậy mới được. Mà nghĩ xa xôi quá, mấy đứa bạn nó lại kêu: người yêu chưa có mà đã mơ thấy chuyện chồng con. Mặc kệ ta chứ, ta đẹp ta có quyền......mơ, hehe

Chạy được 2 vòng à, mà hai vòng lớn, vậy cũng đã rồi, vào ngồi thiền tí vẫn nghe thấy cái binh đoàn mấy anh đẹp trai:"hít thở sâu vào" chạy quanh quanh. Vui vui, tận hưởng thêm tí không khí sạch free nữa, quay trở về KTX. Khởi đầu cho một ngày mới, một ngày nhiều chuyện ý nghĩa lắm. Viết vào nhật kí rồi, khỏi sợ quên.

Tuần này chạy được 3 bựa rồi, viết xong cái này, chạy tí cho được 4 ngày (3 vòng lớn công viên ấy). Thấy vui vui, mọi thứ thay đổi từ những hành động nhỏ nhất. Bỗng dưng có cảm hứng sống trở lại, xua tan bao ngày đen giá.

Bầu trời buổi sáng sau cơn mưa thật là đẹp.
Được đăng bởi maythuytinh
Powered by Blogger.